Nếu bạn theo dõi có thể đã để ý đến vụ việc giúp việc hại em bé trong thời gian gần đây. Nhờ một ai đó nuôi con hộ, chăm con hộ có lẽ đang là một vấn đề lớn. Nhưng có lẽ điều đáng sợ hơn ấy là sự đùn đẩy trách nhiệm nuôi con, chăm con của bố mẹ đang vô cùng lớn

—————

TÂM LÝ NHỜ BẤT KÌ CÁI GÌ NUÔI CON HỘ


Tôi thấy có nhiều phụ huynh có một tâm lý: nhờ cái gì đó nom con hộ mình, thậm chí chán đời hơn đó là nhờ mọi thứ nuôi con hộ mình như giữ chân hộ cái gì cản trở họ, để họ có thể đi làm, lao vào đam mê với đồng tiền của họ. Tại sao tôi phải nhấn mạnh là nhờ nuôi con hộ chứ không phải nom con hộ vì bản chất những con người đó không hề đặt cái tâm vào cho con của họ và cái đam mê của họ là làm ra nhiều tiền để mua được nhiều thứ cho bản thân họ và thế là Có thể đó là ông bà, có thể đó là nhà trường, có thể đó là youtube, cái điện thoại,… Họ có thể nhờ vào bất cứ ai với mục tiêu để con cái ngồi yên, bớt quấy khóc để họ có thể vội vã kiếm tiền, vội vã làm mọi thứ họ muốn. Họ chỉ lao đi làm và không thể dành đủ thời gian cho con cái dù một phút. Khi con cái đặt câu hỏi, cô giáo phản ánh, thì thứ đáp lại mọi điều đó là họ nổi giận với những đứa trẻ như thể thì họ phản ứng một cách giận giữ như thể: mày yên để tao làm việc của tao. Tâm lý này càng ngày càng nhiều lên từ năm 1995 đến khoảng mãi về sau 2006. Đó là thời điểm mà Việt Nam bị gỡ lệnh cấm vận, khi công việc kinh doanh có thể càng ngày càng tốt lên. Cơ hội mở ra ở khắp nơi, tiền rơi xuống loảng xoảng và nền công nghiệp phân lô bán nền phát triển đến mức dần thành công nghệ lõi. Tiền ở khắp nơi, tội gì mà không kiếm. Nhưng rồi phải cắt cái đuôi phiền hà đã. Đó chính là lý do khiến những đứa trẻ phải đi học hết cái này đến cái kia, hết môn này đến môn nọ, vâng bố mẹ chúng đuổi theo đồng tiền. Cái năm ấy làm gì cũng ra tiền, cái gì cũng có thể có tiền, dễ hơn ngày nay rất nhiều lần vì khi đó mới mở cửa, như thể xây nhà trên đất trống bất cứ ai cũng có thể kiếm ra tiền chứ không phải như ngày nay cơ hội càng ngày càng thu hẹp.

Không nên nhờ bất cứ ai nuôi con hộ chúng ta


————–

NGUYÊN NHÂN CỦA VIỆC NHỜ NUÔI CON HỘ


Nhưng tại sao nhiều người vẫn có tư duy nhờ nuôi con hộ này. Câu trả lời chỉ có thể là Dopamine và cách sử dụng Dopamine. Vâng thứ Hormone hạnh phúc, hay hormone chết tiệt không rõ nữa. Nhưng nó là phần thưởng cho não mỗi khi ta làm đúng một cái gì đó. Và khi ta được thưởng ta sẽ muốn nhiều hơn, sướng hơn. Khi một con người chạy theo công việc của họ suốt hơn hai đến ba chục năm cuộc đời thì việc xuất hiện một đứa trẻ trong đời họ thì đó là lúc mà họ không hề kịp chuẩn bị và vẫn tiếp tục đi theo quán tính của mình. Tiếng khóc của trẻ không khác gì cản trở và một khi là cản trở thì giải quyết thường cũng chỉ là tạm bợ thôi. Để họ tiếp tục đi theo hướng cũ, đi theo con đường cũ của bản thân mà thôi. Để tiếp tục đi chơi với tờ polyme vậy đó. Đứa con chỉ là điều gì đó để giải quyết và cần khiến nó yên lặng mà thôi
—————–

TÁC HẠI KHÔN LƯỜNG


Nhìn vào những con số khi mà 40% học sinh đều đã có lần đầu ăn “trái cấm” trước khi thi đại học như tôi từng viết, rồi cả việc theo số liệu thống kê về công tác phòng, chống bạo lực học đường của Bộ GD-ĐT cho thấy, trong 5 năm (từ năm học 2017 – 2018 đến năm học 2021 – 2022), tổng số vụ bạo lực học đường xảy ra là 2.624 vụ, với 7.209 đối tượng có liên quan. Và ngày nay một thế hệ GenZ với khá nhiều vấn đề nổi lên khiến cho nhiều doanh nghiệp tôi thấy đã phải “không tuyển người sinh sau 2000” thì có lẽ là: thời điểm của việc nhờ ai đó dạy hộ con mình đã hoàn toàn kết thúc. Giao cho giúp việc cũng có chuyện, giao cho nhà trường thì đủ việc, thậm chí cả cho các giáo viên kĩ năng, còn giao cho nhà trị liệu tâm lý thì tin tôi đi họ sẽ tìm bố mẹ trước chứ không phải là tìm con vì nguyên tắc trong tâm lý giáo dục là khi có khủng hoảng thì giải quyết phía bố mẹ trước rồi mới tới con.

———————–

THỰC NGHIỆM CON KHỈ MÁY VỀ CHUYỆN NUÔI CON


Có lẽ hơi thừa nhưng tôi sẽ nhắc lại thực nghiệm con khỉ máy mà tôi đã kể khi nói về việc cho trẻ lạm dụng điện thoại

Chả cần phải học đến tâm lý học thì ai cũng sẽ biết con trẻ sẽ sao chép lại hành vi của bố mẹ. Vì chả có ai để chúng sao chép cả. Nhưng nếu bố mẹ cho chúng ở nhà ông bà, thuê giúp việc, đến trường với cô giáo, ôm cái màn hình điện thoại, máy tính thì cái gì sẽ xảy ra. Chúng sẽ sao chép người ở gần chúng nhất. Đó là ông bà, là cô giáo, là người giúp việc,…. thậm chí cả anh Độ tày nếu trẻ thích mở ra xem stream game của anh Độ Mixi. Bất cứ thứ gì. Vì lúc đó sự phát triển ức chế là ZERO. Tức là trẻ không thể ức chế được. Kể cả biết đó là sai. Nhưng vĩnh viễn không thể ức chế và ngừng lại. Khi bạn cho con xem thì con sẽ chép hoàn toàn vào đầu những điều đó. Con xem cái gì thì chép cái đó. Bạn muốn nuôi con của bạn hay con của Độ Mixi, của baby shark đây. Rồi dần dần thậm chí việc đứa trẻ chỉ có thể tìm đến các cheap KOL tiêm nhiễm những lối sống không lành mạnh, trở thành snowflake là chuyện sớm muộn

Năm 1932, Harlow thành lập phòng thí nghiệm của riêng mình tại Đại học Wisconsin – Madison. Để thực hiện tốt hơn nghiên cứu của mình, ông đã nhốt các “đối tượng” thí nghiệm của mình là những con khỉ thông thường thường được sử dụng trong các thí nghiệm khoa học trong các lồng nhốt có điều kiện vật chất tương tự như con người như đồ chơi, khăn, gấu bông. Vì nhu cầu quan sát và nghiên cứu lâu dài về những con khỉ con, bởi vậy Harlow đã là tách những con khỉ con này ra khỏi mẹ của chúng, chăm sóc chúng dưới sự giám sát nhân tạo hoàn toàn, điều này đồng nghĩa với việc những con khỉ con này trở thành trẻ mồ côi và không nhận được sự chăm sóc và nuôi dưỡng của mẹ của chúng. Ban đầu, Harlow và các đồng nghiệp của ông phát hiện ra rằng so với những con khỉ nhỏ được mẹ cho bú sữa, những con khỉ mồ côi được nuôi dưỡng nhân tạo có tính cách kỳ lạ và kỹ năng xã hội kém hơn. Khi những con khỉ mồ côi này lớn lên, chúng sẽ thường xuyên thu mình lại, nhút nhát hoặc rất hung dữ. Nhưng ông nhận thấy một điểm đáng để nghiên cứu sâu, đó là khỉ mồ côi đặc biệt thích ôm và giữ những vật chúng yêu thích ở trong lồng và không chịu buông khỏi tay. Nếu lấy chúng ra khỏi tay những con khỉ mồ côi, chúng sẽ cư xử một cách rất chán nản, hoang mang và dường như chúng coi những đồ vật đó giống như mẹ của mình.

———————-
Với kết quả ban đầu như vậy, các nhà nghiên cứu tranh luận rằng liệu những em bé có cần sự tiếp xúc và vuốt ve cơ thể của mẹ hay không. Vì vậy, ông và nhóm nghiên cứu của mình đã tạo ra hai “bà mẹ” cho nhưng chú khỉ mồ côi. Một là Wire Mother, được làm bằng dây sắt và được gắn một chiếc bình trên đó, có thể cung cấp sữa cho những con khỉ mồ côi. Một là Cloth Mother, không có bình sữa, nhưng được quấn quanh mình một lớp vải mềm. Kết quả của lần thử nghiệm này cho thấy, tất cả những con khỉ mồ côi đều chọn “bà mẹ” được làm từ vải mềm và không có bình sữa. Ngay cả khi những con khỉ mồ côi này cảm thấy đói và muốn uống sữa, chúng sẽ chỉ tìm đếm “bà mẹ” Wire để uống một vài ngụm rồi sau đó ngay lập tức trở về và ôm Cloth. Theo quan điểm của Harlow, sự thoải mái mà Cloth mang lại cho những con khỉ này quan trọng hơn thức ăn. Khám phá này cho thấy tầm trong trọng của sự thoải mái khi tiếp xúc đối với sự phát triển thể chất và tinh thần của trẻ trong thời kỳ sơ sinh.
————————
Sau ít nhất hơn 1 lần tôi nêu cái thực nghiệm này trên bài viết trên facebook thì tôi phải nói: đừng ai nhờ người khác nuôi hộ con của mình và có lẽ nên chấm dứt ngay hệ tư duy này dần dần cho đến vĩnh viễn. Không ai khuyên bảo những đứa trẻ tốt hơn chính bố mẹ nó. Có một nguyên tắc trong giải quyết vấn đề tâm lý giáo dục đó là: giải quyết bố mẹ trước khi khuyên răn đứa trẻ. Bố mẹ vẫn luôn là người tiên quyết cho đứa trẻ. Hãy cố gắng dành cái tâm cho đứa trẻ một chút, nó là trách nhiệm, một điều mới trong cuộc đời của bạn là ngã rẽ là biến cố mới trong đời chứ không phải là điều tức thì. Nếu không chuẩn bị đủ khối lượng tâm trí, tình cảm, đừng để nó vội vàng xuất hiện trong đời bạn, còn nếu đã để xuất hiện thì hãy lo lắng tử tế. Còn nếu bạn đang mệt mỏi vì những vấn đề từ thơ ấu hay chuyện khủng hoảng của con thì link bên dưới dành cho bạn

===========================

HOME AND FATE – một dự án huấn luyện cuộc sống theo mục tiêu cá nhân, được thành lập với ý nghĩa: ‘’Vận mệnh của bạn được quyết định bởi ngôi nhà thân-tâm-trí và mái ấm gia đình của bạn’’.

Nếu bạn có gì thắc mắc liên hệ ngay bit.ly/3IlJtj7

Chương trình huấn luyện cuộc sống theo mục tiêu cá nhân

Người huấn luyện trực tiếp: Hà Mạnh Cường & Lê Việt Trinh

Đăng kí bằng cách nhắn tin cho page: https://m.me/hellocuongtrinh hoặc tại website chính thức của Home and Fate