——
Có một hình ảnh đặc trưng của đàn ông xứ này đó là cái sofa, có một ông nằm trên đó cùng cái gối, bật hết chương trình này đến chương trình khác, thi thoảng ngu gà ngủ gật, nhưng khi con đổi chương trình thì lại bảo:”Để đó cho bố nghe”. Rất vui mừng là hình ảnh của thế hệ trước nay đã bớt đi đó đã được hạn chế nhưng nó chuyển thành hình ảnh vẫn là người đàn ông thay vì nằm thì hên xui là có thể nằm, có thể ngồi, đang cày game, xem phim hay làm gì đó thâu đêm.
———–
TRƯỚC HẾT THÌ ĐIỂM QUA VỀ NHỮNG CON SỐ
“Đó là một trong những tuần san y khoa tổng quan lâu đời nhất, tốt nhất, và cũng uy tín nhất ở phạm vi toàn cầu. Theo The Lancet, tính đến năm 2017, trung bình 8,9 lít rượu/năm đã được tiêu thụ bởi 1 người đàn ông Việt. Ở châu Á, đất nước nhỏ bé của chúng ta đã đánh bại khả năng uống của những quốc gia được xem là “đầu lĩnh” về uống rượu như Trung Quốc, Hàn Quốc hay Nhật Bản. Cũng theo thống kê cùng thời điểm, lượng rượu được tiêu thụ trung bình của đàn ông trên toàn thế giới là 6,5 lít, dự kiến đến năm 2030 cũng chỉ là 7,6 lít. Trên tỷ lệ dân số, để dễ hình dung với con số 8,9 lít của Việt Nam, chia đều mỗi người đàn ông nước ta trung bình mỗi ngày phải uống ít nhất 01 lon Heineken cao, tương đương 330 mL” theo báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam”
——-
Theo VTV .vn đăng ngày 24/05/2024 – “Theo số liệu của Ngân hàng Thế giới năm 2022, năng suất lao động của Việt Nam là 2.400 USD, còn kém xa nhiều nước trong khu vực châu Á, còn kém xa nhiều nước trong khu vực châu Á. Năng suất lao động của Việt Nam gần nhất với Phillipines, kém xa các nước hàng đầu như Nhật Bản, Hàn Quốc, chỉ bằng 1/3 so với Malaysia và đặc biệt là chỉ bằng 1/10 so với Singapore.”
———–
Thêm một con số đáng buồn nữa “Theo thống kê, trung bình một người Việt Nam chỉ đọc 4 cuốn sách/năm, trong đó có đến 2,8 cuốn là sách giáo khoa, như vậy, trung bình một năm người dân Việt Nam đọc khoảng 1,2 cuốn/người/năm. So sánh với Singapore, trung bình người dân nước này đọc 14 cuốn sách mỗi năm, như vậy, có thể thấy việc đọc sách của người Việt Nam thấp hơn Singarpore và các quốc gia khác khá nhiều” Trích báo Pháp luật Việt Nam
Khi ta có thể so sánh với những hàng xóm “Tại khu vực Đông Nam Á, các quốc gia trong danh sách đọc sách nhiều nhất có thể kể đến là Singapore, Malaysia và Thái Lan. Ở Thái Lan, 81,8% dân số Thái Lan từ 6 tuổi trở lên thường xuyên đọc sách. Đặc biệt, nhóm đọc nhiều nhất là trẻ em từ 6 – 12 tuổi. Còn ở Malaysia, học sinh tiểu học luôn đọc sách 15 phút trước khi vào giờ học. Trung bình một người Malaysia đọc 17 cuốn sách một năm.” cũng theo báo Pháp luật
——–
Quay trở lại với hình ảnh từ đầu bài tôi nêu ra thì bạn có thấy quen thuộc không. Rất nhiều gia đình có những phụ huynh thuộc thế hệ 796 ( sinh năm 70 học đại học năm 90 hiện gần 60 tuổi) bạn có thể thấy cái cảnh ông bố vẫn nằm tại ghế bành như thế đấy. Còn với những thế hệ GenZ hay Gen Alpha có thể sẽ thấy một hình ảnh khác đó là bố ngồi chơi game hay là ôm bộ gundam nhiều hơn
————–
LỊCH SỬ CỦA BỆNH LƯỜI
Có một điều chúng ta có thể nhìn nhận đó là: người Việt Có kinh tế từ xưa đó là trồng trọt và nông nghiệp. Lúc đó thì kinh tế chủ yếu tác động của phụ nữ nhiều hơn. Đàn ông sức dài vai rộng chỉ được dùng vào các thời điểm: Gặt lúa. gieo, đắp đê. Còn lại thì thường sẽ là ăn chơi. Nên thật sự tôi thấy không quá lạ khi mà ở Việt Nam marketing rất dễ vì “Gần như mỗi tháng đều có cái lễ hội hay gì đó”, theo lời sếp cũ của tôi. Cứ mở lịch ra là có lễ hội, hội hè. Có nơi bé thì hội làng, lớn thì lễ hội nhân dịp nào đó đặc biệt. Ăn chơi qua ngày đoạn tháng thoải mái như vậy chỉ còn chờ đến mùa thu sưu, gặt lúa mới phải dùng đến sức.
————-
Rồi sau đó là hàng loạt câu chuyện lịch sử giao thoa giữa Việt Nam và anh hàng xóm phương bắc mà ai cũng biết rồi đó. Thì lúc này Nho giáo tràn vào Việt Nam và ngự cũng cỡ trăm năm, ngàn năm. Trộm vía là có thể thêm việc cho đàn ông là học thêm chữ nho, học mài mực tàu, thi làm quan lớn nhưng trộm vía lại được cái hủ cựu. Bằng chứng là Nguyễn Trường Tộ mang mấy “món đồ chơi” về cố canh tân thì quanh quẩn lại ban hành ngay cái lệnh bế quan tỏa cảng
——–
Thấm thoắt cái lại đến cuối thế kỉ 19 mở đầu ở Sơn Trà và kết thúc bằng hiệp ước Harmand và Patenôtre khi đất nước lại chia làm mấy miền. Nếu ai còn nhớ bài:” Hai đứa trẻ” đã được học thì thời đó còn có rượu ty, rượu từ các công ty Pháp sang và mỗi người phải uống bao nhiêu mỗi tháng. Nếu như mà ở Trung Quốc có chiến tranh nh.a ph.iến thời đó thì Việt Nam cũng đủ thể loại chả kém gì.
————
Rồi đến năm 1945, 1954, 1975 Việt Nam mới thống nhất rồi thời điểm đó kinh tế tập trung, tem phiếu. Mở cửa là từ 1989 đến nay, thì các ngành kinh tế mới bắt đầu bung dần ra để phát triển. Nhưng rồi cũng đụng phải bao nhiêu tệ nạn từ tây đến tàu. Khi mà trong nước vẫn còn nết hủ cựu chưa nguôi, vẫn còn ham nhậu nhẹt thì đến lượt những thứ “đồ chơi” mới ùa vào khiến bao người mê mẩn. Nào là “Nàng tiên nâu” khiến bao anh ngoẹo phải bị xích chân lại trong trại, rồi cả đá nữa, rồi pod mà đến cả các thanh niên ngày nay cũng dùng thậm chí tôi từng nghe kể là có một cô giáo lớp 1 thấy con trẻ đã dùng pod rồi. Giờ là bệnh lười nó mới bắt đầu lộ diện ở bệnh sướng và nghiện dopamine
——–
ĐẶC ĐIỂM BỆNH LƯỜI
Nếu như mở đầu những câu chuyện cổ tích ở Việt Nam nhiều nơi toàn về những “Anh trai cày chăm chỉ” thì tôi lại được nghe đến những đoàn thuyền viễn du của tây phương. Đẻ ra ở cái xứ mà mùa đông tuyết phủ kín đất, đất khó canh tác, bù lại trời tặng cho hẳn cái địa trung hải và đại tây dương để tập tành đóng thuyền từ u qua Phi rồi sang Á, hầu như những người đàn ông Châu U phải hoạt động liên tục do trồng trọt là không đủ với khẩu phần ăn của họ. Có một dạo lướt tiktok tôi thấy các bạn chê cái thứ được gọi là “đồ ăn” của Anh quốc, tất nhiên trong số đó có cả tôi. Với lượng hương liệu gia vị khó có thể bì kịp với Á đông đến mức thấy rõ trên bàn ăn và trong khả năng nấu nướng, bảo quản thực phẩm thì Tây Phương đã công du khắp nơi. Cũng chính vì lẽ đó đàn ông của họ phải nghĩ, nghĩ và nghĩ. Nghĩ sao cho thuyền đi đúng nơi, không bị chìm, có bão thì phải làm gì,…..

——–
Nhưng bây giờ nhìn ngược lại đến chúng ta, quanh quẩn với đồng bằng, đất màu mỡ, muốn ăn cái gì thì chỉ cần ra vườn hái, chỉ cần quanh quẩn xó vườn của mình là đủ đồ ăn bốn mùa chả bù cho mấy thằng da trắng mũi lõ cứ phải chạy lung tung để tìm cái ăn khắp chốn. Tất cả chỉ quẩn quanh cái vườn trong khi bên kia bán cầu đã biết người da đen là như nào. Nếu như tôi được quyền dạy cho học sinh tôi sẽ luôn day đi day lại vào đầu bài học lịch sử mang tên Harmand và Patenôtre và bế quan tỏa cảng. Chúng ta có đủ cho nhu cầu của chính mình nhưng không tự làm bản thân cường thịnh, chỉ đóng cửa tự nhủ mình là đỉnh cao sánh cùng năm châu thì thật buồn cười.
———————————-
Điều thứ nhất đó là lười học hỏi. Cả nam cả nữ mới đọc nổi 4 cuốn sách một năm mà 2,8 cuốn là sách giáo khoa của học sinh phải học tức là chỉ 1,2 cuốn trong khi hàng xóm là Singapore là 14 cuốn là thêm một số 1 vào đằng trước. Hỡi ôi truyền thống hiếu học đâu rồi mà nó lạ thế. Đúng hơn là hiếu bằng chứ không có hiếu học và tự nghiên cứu. Mọi sự nghiên cứu chỉ là mò mẫm, tìm mẹo chứ không phải tìm kiếm thật sự. Nhất là với những lo động đào tạo 4 năm rồi chắc chắn lượng không nhỏ đi làm nghề khác hẳn chuyên ngành của mình thì chuyện mò mẫm là chuyện không hiếm gặp. Tôi vẫn luôn cười trừ khi nói về việc này, thường như mô hình ở Nhật tôi từng được nghe kể là họ sẽ đưa đi học nghề, đào tạo chưa tới một năm, sau đó là đi làm cái nghề, vì khi xã hội có nhu cầu lớn, có nghề hot thì cái hot nó nhanh lắm, chỉ 1 năm mà đào tạo tận 4 năm thì doanh nghiệp người ta thà thuê không chuyên, chứ đợi đào tạo chuyên nghiệp ra thì đến cái lúc nào cho xong. Đến khi ra trường thì quá đông nhưng nhu cầu không như xưa thì tôi coi việc làm trái nghề là linh hoạt. Mài đũng 4 năm, học nhiều môn chỉ để cho qua, kiến thức sau khi ra trường làm trái nghề trái ngành thì quan niệm “Học chỉ để tốt nghiệp, có cái mảnh lót chuột” nó ăn rất sâu. Lâu dần chỉ cần hai ba thế hệ thì thậm chí đến cả văn hóa học đường còn bị xem nhẹ khi mà ngày nay đã có chuyện trò chặn đánh thầy. Vì kiến thức có được dùng vào cái gì. Mày mò là chính. Chứ để đợi đến “Một lúc nào đó vỡ vạc ra” thì chắc là chết đói rồi.
—-
Nhưng nói như vậy có phải để lười học không. Vì kiến thức là vô vàn. Riêng với ebook thôi tôi từng vào những thư viện mà tôi chả thể biết nó có bao nhiêu cuốn và viết về những lĩnh vực, gọi nó bằng những cái tên mà chính tôi còn ngã ngửa” Điều này người ta cũng làm luận án khoa học được à, cũng có sách được à”. Đã có lúc tôi nghĩ rằng chỉ cần cái từ khóa đó sang tiếng Anh là cái gì search thêm chữ PDF là có sách của nó. Với lượng thí nghiệm điên điên kiểu:” Cái thứ xàm xàm này cũng có thằng làm à” nhưng lại được chuẩn bị hết sức nghiêm túc và bài bản, được ghi chép nghiêm túc, có cả khu vực để làm những trò như vậy, quay lên cực kì chuyên nghiệp trên youtube cho mấy thằng trai Việt như tôi mắt tròn mắt dẹt mà mơ. Sự tự học là không ngừng. Vì thế giới này có ngừng biến đổi không, khi nào bạn có thể bất tử thì có thể ngừng học, nhưng cá chắc bạn sẽ đọc sách để đời bớt vô vị. Ngày tôi bê mấy cuốn sách về trong nhà nhìn tôi như dị nhân mua mấy thứ tốn tiền vậy dù bên ngoài bìa nó là sách gì có tên hết và nạn mù chữ đã là quá khứ. Sự nghiên cứu trong mắt tôi mới chỉ qua cái cửa sổ nhỏ là youtube thôi mà nó như ngày nào cũng diễn ra và liên tục. Với 4 cuốn sách một năm thì liệu theo kịp, hiểu sâu, nâng tầm được gì?
—————————————-
Điều thứ hai là lười tư duy trong một vấn đề. Nhất là khi tôi nghe cái câu đại loại như:” Em phải nói như thể anh là đứa trẻ 5 tuổi” chả lẽ tôi phải hỏi:” Anh ơi trẻ 5 tuổi biết về AI không anh?” làm tôi thấy họ quá lười và thiếu kiên nhẫn để nghe được những điều phức tạp trong khi văn minh tiến lên thì nhiều thứ nó cũng phải phức tạp hơn chứ nhỉ. Rất nhiều con người khi bạn giải thích một cách chi tiết họ sẽ chỉ nghe cái họ muốn nghe rồi khi gặp vấn đề họ sẽ lại chất vấn bạn trong khi bạn đã giải thích các lưu ý từ trước đó. Hay ở một vài nơi mà khi bạn thấy chủ doanh nghiệp nằm trong thế hệ 796 hay thậm chí tuổi cỡ khoảng 40 50 thôi bạn sẽ thấy cái cảnh thằng content làm video, thằng thiết kế đi bưng hàng, thằng shipper đi đón con hộ sếp, còn thư kí thì lên giường. Đôi khi thấy họ lập ra cái công ty chỉ để thỏa mãn cái nhu cầu làm ông giời con chứ không phải để kinh doanh vì ngay từ khâu phân chia lao động nó kì quặc quá. Trong mắt họ doanh nghiệp không phải bộ máy, chỉ có lính và tướng rồi sau đó khi gặp vấn đề thì cốt yếu chắc chắn vẫn là do phân chia chân ông nọ đạp vào việc bà kia.
Hay một con số kém vui này nữa theo hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam đăng vào 11/06/2022
“Tại Việt Nam Điều tra quốc gia bạo lực với phụ nữ được Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội, Tổng cục Thống kê, Quỹ Dân số Liên hợp quốc tại Việt Nam thực hiện năm 2019, công bố năm 2020 cho thấy, năm 2019, có 31,6% phụ nữ phải chịu ít nhất một hình thức bạo lực trong 12 tháng (kể từ lúc điều tra). Cứ 3 phụ nữ thì có gần 1 người (32%) bị chồng bạo lực thể xác hoặc bạo lực tình dục. Có 90,4% phụ nữ bị chồng bạo lực thể xác và/hoặc tình dục không tìm kiếm sự giúp đỡ, chỉ có 4,8% tìm kiếm sự giúp đỡ của công an. Năm 2019, bạo lực gia đình với phụ nữ gây thiệt hại 1,8% GDP (tăng 0,2% so với năm 2012)”
Nhiều người phải nói rằng chồng mình rất gia trưởng:” Cái gì cũng phải là tao đúng”. Nhưng với tôi là họ bị hạn chế khả năng đàm phán và tư duy phức tạp vô cùng nên mới có thể đưa ra được cái câu nói thú vị như thế. Đến ngồi lại để nghe, hiểu, đàm phán với người trong nhà còn khó thế, thế thì lấy đâu ra người ngoài có phần.
————————————————
Điều thứ ba đó là dễ sa ngã. Mâm nào cũng có mặt, chén nào cũng nâng, nhậu thế nào cũng say, cái vui nào cũng ham, sau đó lại đổ tại phương tây. Hỡi ôi đúng là người ta có thể mang khỉ ra khỏi cánh rừng chứ không thể mang cánh rừng khỏi con khỉ. Một cái hệ quả của điều thứ hai tôi nói bên trên. Chuyện đáng phải gọi là cực kì đái dầm đổ tại trym đó là mang lộn rác phẩm, trò loạn lạc bên tây bên tàu về rồi sau đó là “Cứ phải chơi thế mới giống tụi Mỹ” trong khi bản thân vô tri, phân tích lợi hại kém, mang về rồi tự dạy nhau toàn mấy cái lố bịch rồi đổ tại phương tây, trong khi có Ivy league lẫy lừng không chịu học hỏi, Triết học cổ điển lâu năm thì không chỉ nhau, toàn chỉ mấy trò hết từ đa cấp đào lửa, tài mà, cỏ mẽo. Bao nhiêu thú vui, thú chơi thì có bằng hết còn kiến thức thì chả thấy đâu. Giá mà làm thằng ăn cắp công nghệ như Tàu thôi cũng đã tốt rồi. Cứ nói made in China nhưng mà cái Bphone made in Việt Nam có bay xa bằng cái Huang Wei không. Nhưng cứ mấy mâm lạ lạ như: cần cỏ, pod, đá,….. địa cầu có gì Việt Nam có nấy mà còn ngoạn mục hơn tôi thấy trên youtube mà nhiều pha kết trận là xôi thịt hay hút hít tới bến. Đừng đổ tại văn hóa tây phương khi mới chỉ học cái bay lắc của bên đó trong khi cái sức lao động có thể đến 60000usd một tháng chưa có học được. Đây là do văn hóa tây phương tệ hay là do cái thằng học chỉ muốn tìm mấy cái bay bay.
——
Nếu hỏi tại sao thì với một cái đầu không nghĩ phức tạp được, đọc cực ít, tư duy cùi, thì liệu sức phòng thủ với mấy cái thú vui lạ là bao nhiêu?
—————
Điều thứ tư đó là sự tam sao thất bản trong kiến thức. Có bao giờ bạn thấy là có nhiều thứ về Việt Nam bị bóp méo không. Bar, club ngày xưa cũng bị dính khá nhiều dị nghị, kinh doanh đa cấp là hình thức kinh doanh vô cùng hay ho bị thành đảo lừa,…. Vốn dĩ bởi vì tính lười hiểu, lười nghe cho kĩ nên bất cứ cái gì cũng bị bớt xén, thêm thắt một cách tùy hứng. Chưa làm thầy đòi làm c.ướp, học chưa tới ngọn đã tính đớp gọn đống tiền là vậy đó. Chuyện tam sao thất bản là gần như tất yếu vì họ chỉ nghe cái mà mình muốn nghe và để rơi tất cả những con chữ còn lại, để rồi thiếu sót và tự chắp vá một cách chán đời là vậy đó.Thế là cái gì về đến xứ Đông Lào cũng thành quẩy, úp bô, kém văn hóa rất nhiều, rồi cuối cùng phải bài trừ. Chê ai ư, chê văn hóa Tây nó lố bịch hay chê bản thân học nước ngoài cũng chả đến đầu đến đũa, hiểu văn hóa của Việt Nam cũng chả đâu vào đâu rồi cuối cùng mang cái gì về cũng có thể là nơi ăn chơi, tệ nạn?
———————–
Đọc đến đây hi vọng các bạn có bài học và cái chân dùng gì đó cho chính bản thân mình. Hi vọng rằng sớm thôi những cái tệ nạn này sẽ dần được mỗi người đọc bài của mình kết thúc sớm dần. Tôi hi vọng rằng có người nên nhìn lại và hiểu rằng nên bớt chơi lại và làm một cái gì đó.
===========================
HOME AND FATE – một dự án huấn luyện cuộc sống theo mục tiêu cá nhân, được thành lập với ý nghĩa: ‘’Vận mệnh của bạn được quyết định bởi ngôi nhà thân-tâm-trí và mái ấm gia đình của bạn’’.
Nếu bạn có gì thắc mắc liên hệ ngay bit.ly/3IlJtj7
Chương trình huấn luyện cuộc sống theo mục tiêu cá nhân
Người huấn luyện trực tiếp: Hà Mạnh Cường & Lê Việt Trinh
Đăng kí bằng cách nhắn tin cho page: https://m.me/hellocuongtrinh hoặc tại website chính thức của Home and Fate