Có một điều mà Albert Einstein nói đúng: cái ngu thì vô biên. Mỗi ngày có quá nhiều điều chúng ta không biết cần khám phá. Hàng ngày hàng giờ chúng ta đều có hàng vạn kênh tin tức để có thể tìm hiểu, tìm tòi và tò mò. Lượng content creator đã tăng lên cả vạn. Nhưng bạn có nghĩ rằng ngày nào cũng chỉ tìm và tìm mãi mãi như thế liệu rằng có tốt hay không

—————–

Tò mò là gì

Tò mò là một phẩm chất liên quan đến việc tư duy thu thập như thăm dò, điều tra, và học tập, một cách rõ ràng bằng cách quan sát ở người và động vật khác. Sự tò mò gắn liền với tất cả các khía cạnh của sự phát triển của con người, trong đó xuất phát quá trình học hỏi và khao khát có được kiến thức và kỹ năng. Mỗi giống loài luôn luôn phải trang bị thêm kĩ năng để thích nghi với một thế giới luôn luôn thay đổi theo từng giờ, đặc biệt là loài người khi khối lượng công việc của chúng ta phải xử lý không chỉ dừng lại ở săn mồi, bảo vệ bản thân, ngủ, giao phối,…. một cách vô tri như nhiều giống loài khác của mẹ thiên nhiên khi mà chúng ta được trang bị trí khôn. Từ mưu sinh, đến tình cảm, chăm lo người này người kia, đối nội đối ngoại với một khối lượng công việc hoàn toàn phức tạp. Nên hơn bất cứ giống loài nào chúng ta cần những thông tin để biết về thế giới xung quanh. Và càng tò mò người ta càng coi đứa trẻ đó thông minh

Tò mò là một phẩm chất tốt nhưng liệu có quá đà

———-

Nhưng dần dà thông tin không chỉ để cung cấp hiểu biết cho mỗi người. Dần dần từ ngày chúng ta có một thứ mang tên: nghệ thuật. Lúc này thông tin không chỉ mang đến hiểu biết đơn thuần. Lúc này nó còn mang đến cảm giác, cảm nhận nhiều hơn. Những mẩu tin đến với con người mỗi ngày không chỉ dừng lại ở những thông tin: cách để săn voi ma mút, cách để làm ra cái bánh xe, mà còn cả: truyện cười ông hàng xóm, câu chuyện đau khổ của cô A cô B,….Thông tin đã không chỉ còn ở vai trò cung cấp thông tin đơn thuần mà nó sẽ thêm một hướng mới ấy chính là cảm giác. Lúc này chúng ta sẽ có hai loại mục đích khi sử dụng thông tin cơ bản đó là cung cấp hiểu biết và cung cấp cảm giác. Một cái để cho ta biết những cái gì chưa biết, một cái để cho ta cảm giác là vậy đó

———–

Nhưng ranh giới của sự tò mò là gì

Nhưng điều gì quan trọng phải nhắc lại nhiều vô cùng lần: Không có sự an yên, tất cả cảm xúc đều chỉ là chuông báo cháy. Ngay cả cảm giác thỏa mãn khi chúng ta đọc thông tin gì đó cũng vậy. Nó rất nhiều, rất lớn, rất hay ho, bạn tò mò về nó. Nhưng bạn có nghĩ chính sự hay ho đó là chuông báo cháy không? Tức là vào một ngày nào đó nó cũng chỉ làm hại đến bạn thôi đó.

————-

Ngay như trong chuyện tình cảm thôi. Khi bạn quá ham tìm hiểu, tò mò về một chàng trai, một cô gái nào đó và họ lao vào cuộc tình ái với đầy sự thao túng. Họ chỉ mong muốn làm thế nào hiểu hết thậm chí “ chữa lành” cho con người họ thấy tội nghiệp kia. Để rồi cuối cùng thì sao. Sau một thời gian dài yêu đương, thân tàn ma dại. Bản thân chả còn một cái gì hết cả. Mất toàn bộ niềm tin, lẽ sống, tan nát cả con người, thậm chí cả cảm xúc và cảm nhận của bản thân. Thậm chí có những con người khao khát tìm những trải nghiệm tình yêu của bản thân, trải nghiệm hết người này tới người khác. Nhưng rồi cho đến khi họ trải nghiệm quá nhiều họ nhận ra bản thân đã thân tàn ma dại.

———

Rồi cả những câu chuyện về kiến thức thôi. Có những câu chuyện với tôi nói thẳng ra là buồn cười. Mấy cái hội thuyết âm mưu trái đất phẳng vì luôn có những con người tò mò những nhà bác học kia đang âm mưu cái gì. Ngày ngày họ chỉ quan tâm trái đất hình tròn hay hình vuông hay hình cái đĩa. Nhưng liệu rằng cái thứ chúng ta gọi là trái đất này có hình cái bánh donut, có hình cái xe máy thì liệu có quá ảnh hưởng không hay là chuyện con chúng ta dấm đài, bĩnh một bãi ra cái chăn vừa giặt quan trọng hơn. Tôi cá chắc bạn sẽ gào lên như Archimedes ngâm bồn và kêu “Eureka” dù cho cái thứ vàng vàng bạn tìm thấy trên chăn của bạn do con bạn bĩnh ra không thể vĩ đại như điều mà Archimedes tìm thấy khi ngâm bồn dù nó hôi đến mức “vĩ đại” với cuộc sống của bạn, chắc chắn nó ảnh hưởng tâm trạng hôm đó của bạn hơn nhiều việc trái đất có chung hình hài với cái thứ vàng dẻo trên chăn bạn. Nhưng buồn cười vẫn có những con người quyên góp cho một ông thích mạo hiểm nào đó mà tôi nhớ không lầm đó là ông ta chỉ tuyên bố ông muốn chứng minh trái đất phẳng một cái họ quyên góp tiền cho ông ta đủ làm cái tàu bay. Hỡi ôi những cái tâm trí lộn xộn đến hài hước. Rồi cả họ tò mò vào cả mấy thứ văn hóa phẩm có phần rẻ tiền nữa

—————-

Tôi rất thích một thái độ của Sherlock Holmes khi ông ấy nói:” Bộ óc con người ban đầu như một gian phòng rỗng, ta sẽ phải xếp vào đấy những đồ đạc ta thích. Kẻ ngu ngốc chồng chất vào đó đủ mọi thứ linh tinh đến nỗi các tri thức có thể giúp ích cho hắn bị đè bẹp dưới một đống tri thức khác, đến nỗi khi cần, hắn khó mà lôi ra sử dụng được.” Và nếu nó không hữu ích với vị thám tử của chúng ta thì ông ấy sẽ không thèm cho vào não. Ví như nếu trái đất quay quanh mặt trăng hay thậm chí quay quanh sao thổ cũng chả sao, đó là việc của Galileo Galilei và Nicolaus Copernicus còn việc của thám tử là phải biết về 7749 dấu vết, hành vi. Đó mới là quan trọng. Não bộ con người ngày nay đã sản sinh và tiếp thu một khối lượng thông tin nhiều đến mức nó cần học hỏi một khả năng đó là quản trị cho chính nó với các khả năng đó là: nên tiếp thu điều gì, nên nghĩ ngợi về điều gì, làm gì để giữ cân bằng và quan trọng đó là nên quên đi điều gì. Nhiều người nghĩ rằng hiểu biết là thứ nên dung nạp nhưng ai biết nên dung nạp điều gì cần và nếu dung nạp vào thì liệu rằng chúng ta sẽ phải có cái giá phải trả như nào. Đó là thời gian ta phải bỏ ra để suy nghĩ, để tư duy về vấn đề đó, rồi cả sự mất tập trung thời gian dài để có thể cho não phân tích. Nếu bạn nghĩ điều đó ít thì tôi sẽ quy ra tiền cho bạn hiểu thêm. Mỗi lần bạn mất tập trung có thể hiệu suất làm việc hiện tại của bạn sẽ mất khoảng đâu đó 10 đến 20% và từ đó chất lượng cuộc sống của bạn cũng thế. Chỉ có thể bằng sự tập trung và nỗ lực hết sức thì bạn mới có thể có được khả năng làm việc hiệu quả và nhận về thành quả tương xứng thậm chí đôi khi nếu sơ xảy chúng ta còn có thể mất hết nữa là. Vậy thì lúc mà cái chỗ 10 đến 20% kia mà vào lúc bạn lơ là, mất cảnh giác vào lúc hậu quả diễn ra thì nó sẽ tệ lắm đấy. Đó có thể vào lúc bạn đang lái xe mà chỉ một giây bạn quên mất đèn chuyển đỏ và đang có một cái container đang lao đến như thể anh lái xe bị mót đi vệ sinh. Hay đó là lúc bạn rán một mẻ cá mà quên mất ngửi xem mùi của con cá đang khét mà bạn bận nghĩ rằng liệu anh ấy có đang yêu mình không và sau đó tự nhiên thấy nhà bạn ấm và sáng hơn mọi khi. Hay đơn giản nhé: Liệu có ai có thể học giỏi hết tất cả các môn trong chương trình phổ thông không hay sẽ có người giỏi toán, có người giỏi hóa, có người giỏi sử và dốt một vài môn. Nếu bạn không thể như vậy thì chớ ngược đãi não bộ của bạn phải tiếp thu mọi thứ trên cái cuộc đời này. Hãy nhớ rằng bạn đang cần tập trung vào điều gì, và nếu như bạn chi trả sự tập trung của mình vào mấy thứ không cần thiết thì bạn sẽ lỡ mất nhiều và vô cùng nhiều thứ cần thiết. Chúng ta luôn có một nguồn lực hữu hạn mang tên: sự tập trung. Không ai đo lường được ta có bao nhiêu sự tập trung. Nhưng chắc chắn nó hữu hạn

——————

Bộ quên còn cần thiết hơn cả bộ nhớ

Ngày nay bộ lọc, bộ “quên” có tác dụng nhiều hơn bộ nhớ rất nhiều. Nó giúp cho bạn có được những khoảng không cần thiết cho sự tập trung. Có rất nhiều người cảm thấy kì cục khi bản thân họ không suy nghĩ điều gì đó vào khoảnh khắc nào đó nhưng tin tôi đi, những khoảnh khắc não thật sự quên đi tất cả, tập trung vào một điều gì đó một cách tuyệt đối nó tuyệt hơn rất nhiều. Lúc đó bạn làm việc với một hiệu suất thần kỳ, không thể xao nhãng và không gì có thể cản trở. Trước khi bạn thăng hoa hãy cho não của bạn quên đi hết cả quá khứ, hiện tại, tương lai. Như thể cả vũ trụ chỉ còn mỗi mình bạn và điều bạn cần làm thôi vậy. Tôi thường nhắm mắt lại và hít thở sâu, tự dặn mình rằng:” Quên đi tất cả, giờ chỉ còn ta với việc này”. Khi mở mắt ra, chỉ còn lại tôi và điều tôi định làm tồn tại trong vũ trụ này và tôi làm nó với cảm hứng và cao độ lớn nhất, không còn gì chung quanh nữa

————-

Hay ngay cả cách tiếp thu thông tin cũng thế. Có một câu chuyện tôi nhớ về cậu học trò kể cho thầy mình và người thầy hỏi lại:

-Đó có phải tin có thật không

-Không

-Nó có ảnh hưởng gì đến ta không

-Không

-Đó có phải tin tốt không

-Không

-Tin đó có mang lại bài học gì cho ta không

-Không

-Thế thì không cần phải kể nữa

Chỉ vài câu hỏi đơn giản thì ông thầy đã định ra một thông tin phải tiếp thu đầu tiên: có cần tiếp thu thông tin này hay không. Và từ đó mọi chuyện trở nên vô cùng đơn giản.

——————

Còn với những tin tức trong đầu thì không phải ai trong chúng ta cũng có thể dễ dàng quên. Nó cần sự tập luyện và rèn rũa một chút. Đúng hơn là chúng ta sẽ cần sắp xếp lại nó. Nhưng đầu tiên có nhiều lúc chúng ta còn chả thể biết ta đã cho vào đầu những điều gì. Hãy thử thư giãn. Đi bộ, thiền, tôi thường khuyến khích đi bộ nhiều hơn. Từ đó những thứ lộn xộn trong đầu chúng ta sẽ trào dâng. Và cứ mỗi khi đó hãy nhìn vào chính mình. Tự vô thức của bạn sẽ lọc ra điều gì cần nhớ và điều gì phải quên

—————-

Còn nếu như bạn đang bận lòng với quá nhiều điều, có quá nhiều điều không thể buông khỏi đầu hay bạn đang vướng phải một vòng lặp lộn xộn thì hãy đến với Home and Fate, tất cả công việc của bạn là ở bên dưới

===========================

HOME AND FATE – một dự án huấn luyện cuộc sống theo mục tiêu cá nhân, được thành lập với ý nghĩa: ‘’Vận mệnh của bạn được quyết định bởi ngôi nhà thân-tâm-trí và mái ấm gia đình của bạn’’.

Nếu bạn có gì thắc mắc liên hệ ngay bit.ly/3IlJtj7

Chương trình huấn luyện cuộc sống theo mục tiêu cá nhân

Người huấn luyện trực tiếp: Hà Mạnh Cường & Lê Việt Trinh

Đăng kí bằng cách nhắn tin cho page: https://m.me/hellocuongtrinh hoặc tại website chính thức của Home and Fate