Nếu bạn có một sự để y thì cụm từ nghiêm túc cực kì khó đạt 100% ở Việt Nam và thường trong nhiều việc trong cuộc sống nhiều người có thói quen: vừa làm vừa chơi không, thậm chí là rất ham chơi, đôi khi còn dễ dãi với các sản phẩm văn hóa. Hôm nay hãy tìm hiểu nhé. Nếu bạn muốn nghe podcast thì có thể vào đây để thử

——-

Có lần tôi nghe một anh bạn làm content nói chuyện về làm content làm sao để không bí chủ đề, câu trả lời là: Tôi để một quyển lịch ghi chép ngày lễ. Từ giờ đến cuối năm mỗi tháng ít nhất cũng có một ngày lễ”. Ngẫm lại thì thấy cũng đúng. Mỗi tháng ở Việt Nam đều có một cái dịp gì đó. Và cái thứ cực kì dễ du nhập vào nước ta đó là ngày lễ. Nhiều khi tôi thấy trong bất cứ việc gì khi làm việc đều có hai đặc điểm dễ có


Cái tệ ham chơi và dễ dãi ấy thể nhiện như nào

Thứ nhất là nước đến chân mới nhảy. Mỗi mùa ôn thi rất nhiều câu chuyện là ngày mai thi nhưng đến tối nay vẫn còn cày Liên minh huyền thoại ở rất nhiều trường có chế lại và trong các bình luận cũng có nhiều

——

Thứ hai là tệ trễ hẹn. Cũng nhiều clip trên mạng xã hội tôi từng gặp là khi hẹn bạn bè vào lúc 9h thì có thể là 9h30 người đó sẽ đến. Nhiều nơi còn phải báo sớm lên để chắc chắn người ta đến đúng giờ.Và tôi không phủ nhận việc này ở chính mình

—-

Thứ ba là vừa làm vừa đùa. Những trang hài hước luôn là thứ gì đó rất là thịnh và để mà nói thì trước đây có những cái trang lớn như haivl, xemvn,…. cứ cái gì hài hước và rảnh thì đều có sự tham gia rất nhanh và lượng truy cập cao. Vâng vì ham chơi mà

Những cuộc vui bất tận, sự ham chơi và ít cẩn trọng trong văn hóa và giải trí là điều cực kì dễ thấy

—–

Để nói về sự ham chơi thì có lẽ cần ngược dòng lịch sử chút. Người Kinh, sắc tộc người phổ biến ở nước ta và có ảnh hưởng lớn nhất thường sống ở đồng bằng, trong phạm vi bài này sẽ chỉ đề cập người Kinh. Nếu thế thì làm sao mà có thú để săn, để đặt cạm chia bẫy. Nên nếu nói là đàn ông săn bắn đàn bà hái lượm là sai. Mà thay vào đó họ đánh bắt cá. Thế thì nền kinh tế của nước ta là nông nghiệp và đánh bắt cá hơn là săn bắn, ngoài ra có chăn nuôi ở thuở sơ khai. Nó thể hiện ở ngay trên tục xăm mình. Khi xưa các cụ xăm mình là để tránh bị những loài cá khác như cá sấu cắn. Nếu về săn bắn có lẽ thời xưa có tỉ lệ không lớn khi hầu hết người Việt định cư ở khu vực đồng bằng cũng là nhóm dân tạo sức ảnh hưởng lớn nhất cho đến hiện nay. Khu vực miền núi chủ yếu là người dân tộc thiểu số. Cuộc sống sẽ dựa vào đồng ruộng và sông suối. Và đánh cá rất khó trở thành kinh tế chính nếu như bạn không phải dân biển. Còn ở các vùng nước ngọt thì cá cũng chỉ về theo mùa và bạn quan sát câu cá hay đánh vó đơm,….. các hình thức bắt cá thì cũng đều kiên nhẫn hết, nhưng không thể tạo sản phẩm nuôi sống nhiều như trồng lúa được. Về đặc thù kinh tế nông nghiệp thì nếu không lầm sẽ là bận nhất vào tháng thu hoạch và gieo cấy, còn các tháng còn lại sẽ không bận bằng thậm chí còn chơi rất nhiều, trừ khi có bão lũ phải đáp đê, cắm cọc theo lệnh quan lớn. Đó là lý do có nhiều lễ hội và lối làm việc vừa làm vừa nghỉ, điều này ăn sâu vào tận vô thức. Đó là lý do mà làng trên xóm dưới trong năm gần như mỗi tháng một lễ hội gì đó không tình nhân thì thiếu nhi hay lễ gì đó. Thứ du nhập dễ nhất là dịp lễ gì đó và người ta chơi với nó như một trò chơi mới vậy. Còn để nói về một cuốn sách để có quyết tâm đọc được hơi bị khó, và nhất lại là các kiến thức lại càng khó. Nên chính vì thế nảy sinh thêm sự dễ dãi, lười cải thiện, ít tò mò, ít băn khoăn và cải thiện cũng như phát kiến, thử nghiệm.

———

Ưu và nhược điểm của sự ham chơi và dễ dàng trong văn hóa

Điều tốt là đặc điểm này có thể khiến cho không khí làm việc bớt căng thẳng, thoải mái, dễ sáng tạo trong công việc. Ngoài ra cũng khiến cho mỗi người không quá thúc ép nhau trong công việc, có thể nhân từ với sai lầm của nhau hơn nhưng đó sẽ không hoàn toàn là trọng tâm ngày hôm nay. Và vâng tôi biết sẽ có nhiều người quen với điều này, ham chơi tí, dễ dãi với văn hóa tí có sao

——–

Nhưng bên cạnh đó những tồn đọng mới là những điều đáng lo

Điều đầu tiên là tệ lười học. Theo trang tuổi trẻ thủ đô bài đăng ngày 16/5/2023: Mặc dù Việt Nam vẫn thường xuyên phát động phong trào đọc, tuy nhiên, theo thống kê, trung bình một người Việt Nam chỉ đọc 4 cuốn sách/năm và điều đáng tiếc nhất đó chính là trong số 4 cuốn sách được đọc thì có đến 2,8 cuốn là sách giáo khoa, 1,2 cuốn còn lại là thể loại sách khác. Theo bạn đọc sách là sướng hay khổ. Tùy loại. Nhưng có một điều tôi cá chắc là đọc sách không thể nào sướng bằng chơi game vì game sẽ có hình, có tiếng, sách chỉ có chữ. Để một quyển sách đọc mà thấy sướng rất khó. Với một người đang sướng bảo họ làm thế nào để bớt sướng chỉ là một trò đùa. Chỉ khi nào đọc sách thành quan, làm quan to, được vinh danh ở Quốc Tử Giám lúc ấy mới đọc mà thôi. Nên nếu ai đó nói tôi là Việt Nam hiếu học chắc tôi cười trừ. Vì cái chữ hạ mã ấy là xuống ngựa còn lười đọc, cứ bạ đâu vái lấy vái để. Ham chơi ăn vào tận văn hóa thì chuyện học quả thực khó khăn. Nên là nhiều người hỏi STEM hay tiếng Anh cái nào quan trọng hơn thì xin thưa không quan trọng đâu nhiều khi phải học cho được cái đã

———-

Thứ hai là tệ dễ dãi trước cái xấu xí trong văn hóa. Trước đây trong giới truyền thông thường có một cái bài đó là: cứ quay content rác, content xấu, sau đó một thời gian dư luận tẩy chay thì lại bắt đầu xin lỗi chân thành tự khắc tẩy trắng và được đón nhận bất chấp lí do là gì. Cái thời đó nổi bật với những Kenny Sang, Bà Tưng,… rồi cả Nờ Ô Nô, … khá nhiều nhân vật khác. Để có thể đối chiếu thì ở Trung Quốc một khi nghệ sĩ bị phong sát thì xác định là đi kiếm ăn ở nghề khác thậm chí nơi khác do sự nghiêm ngặt ở đó. Dù rằng gần đây chúng ta có phần khó tính hơn với một vài người như Hiền Hồ, nhưng tôi vẫn đánh giá là còn một quãng dài nữa để có thể bớt cái tệ này. Tất nhiên tôi cũng không ủng hộ việc quá khắt khe nhưng mà việc dễ dãi như hiện nay để cho những con người mang đến những nội dung xấu vẫn còn ung dung tiếp tục mang đến những nội dung không phù hợp hay những nội dung thiếu văn hóa, thậm chí không khiến cho những con người tạo ra những văn hóa phẩm kém văn hóa chùn tay thì cần xem xét lại chứ không thể dễ dãi với các văn hóa phẩm như vậy. Và vâng đó chính là lý do của tệ coi thường bản quyền trí tuệ mà tôi từng đề cập

————

Thứ ba là sự dễ dãi, kém nghiêm túc trong công việc, tất nhiên là vì ham chơi mà, thiếu nghiêm túc với kiến thức. Điều này cũng phải nói là hệ quả của điều thứ nhất và có lẽ tôi không cần nêu lại. Nhưng với nhiều người trong công việc tôi từng đi làm ở agency và nhiều fanpage đã có nhiều câu chuyện dở khóc dở cười khi mà giao việc khó mà giao từ 12h đêm hôm trước và yêu cầu 12h trưa hôm sau phải hoàn thành. Hay có những câu chuyện dở khóc dở cười một thời khi nói về photoshop mà các designer nói với nhau câu nói của khách hàng:”Cái này dễ mà, chị cùng làm được”. Hay ở nhiều người có thói quen ngay cả từ khi còn đi học ấy là nước đến chân mới nhảy, deadlines đến ngày mới làm. Thật sự điều đó không còn gì lạ khi tôi đã từng gặp ở một vài công ty. Hay chi đơn giản như này thôi: có bao giờ bạn được công ty gửi đi đào tạo hay có những chương trình đào tạo nội bộ mời chuyên gia về. Tại sao phải là những chương trình như vậy. Vì đó là những chương trình mà sẽ mang kiến thức từ bên ngoài về để nâng cao trình độ chung. Ở nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ điều này ít được coi trọng và cũng không dễ dàng

————

Thứ tư là kém nghiêm túc ngay cả trong lối sống và cuộc sống dễ sa vào lối sống bừa bãi, thiếu kỉ luật. Có nhiều người gặp tôi thì có hai thứ tôi luôn hỏi họ trong cách tổ chức cuộc sống: Kế hoạch chi tiêu và thời gian biểu. Rất nhiều con người lắc đầu vô hồn trước hai câu hỏi đó. Trong khi đó là hai điều khá là căn bản trong việc tổ chức cuộc sống. Thời gian biểu là để phân bổ sức lực còn kế hoạch chi tiêu là để phân bổ nguồn lực. Và rất ít người làm được điều này

——–

Và bản chất của cả câu chuyện này đó là người Việt cực dễ nghiện Cheap Dopamine. Cực kì dễ dàng với sự ham vui và ít nỗ lực của bản thân. Và dần dà họ tạo ra những thế hệ Snowflake mà cứ mỗi khi nhắc đến những trách nhiệm và yêu cầu nỗ lực căn bản lại xù lông nhím

———-

Ngoài ra còn rất nhiều điều nữa mà có lẽ tôi chưa thể viết trong phạm vi bài hoặc là chưa nhìn ra hết. Nhưng thật sự việc dễ dãi quá mức trong công việc và cuộc sống với tôi có hại khá nhiều. Còn bạn thấy sao. Chia sẻ ở bên dưới nhé. Còn nếu bạn muốn thoát cơn lười vô hạn, bạn cũng có thể inbox chia sẻ hoặc tìm đến link bên dưới

===========================

HOME AND FATE – một dự án huấn luyện cuộc sống theo mục tiêu cá nhân, được thành lập với ý nghĩa: ‘’Vận mệnh của bạn được quyết định bởi ngôi nhà thân-tâm-trí và mái ấm gia đình của bạn’’.

Nếu bạn có gì thắc mắc liên hệ ngay bit.ly/3IlJtj7

Chương trình huấn luyện cuộc sống theo mục tiêu cá nhân

Người huấn luyện trực tiếp: Hà Mạnh Cường & Lê Việt Trinh

Đăng kí bằng cách nhắn tin cho page: https://m.me/hellocuongtrinh hoặc tại website chính thức của Home and Fate