Trong thời gian gần đây có lúc tôi cũng đã ghi nhận có tình trạng có những bạn phải đến gặp tôi nói riêng hay các dịch vụ tư vấn liên quan đến tâm lý nói chung và đi tư vấn tâm lý nói riêng bị người nhà làm khó. Vậy tại sao có tình trạng này

——————-

HIỂU RÕ VỀ XÃ HỘI VIỆT NAM VÀ VỊ THẾ NGÀNH TÂM LÝ

——————

Nếu bạn nói xã hội Việt Nam là một xã hội lành mạnh về tâm lý thì xin lỗi bạn lầm to. Xã hội Việt Nam rất rất độc hại và tiềm tàng đủ thể loại nguyên nhân, lý do để bùng phát thành “đại dịch” tâm lý, tâm thần. Tại sao ư, bạn chỉ cần nhìn nhà cửa thì có thể thấy “bệnh” ngay từ lối xây nhà xây phố. Cứ mỗi tấc đất người ta phải chen chúc nhau ở mọi nơi như viết sẵn hai chữ “hẹp hòi” trên từng tuyến phố. Nhà cửa chen chúc từng tí, chỉ lệch một phân thôi không bao giờ giải quyết một cách êm ấm, nhẹ nhàng, dễ dàng nổi mà sẽ là chửi nhau om sòm. Hàng xóm tị nạnh nhau từng tí. Chưa hết đi vào trong nhà thì mãi mấy năm gần đây mới có phòng riêng cho con cái. Trước đây thì bố mẹ ngủ chung với con, hoàn toàn không có không gian riêng. Có nhà sang lắm thì mới cải tạo được cái toilet thành cái phòng cho con, nên nhiều đứa trẻ có cái đèn lắp ở ngoài, dưới nền có ống nước. Xây xong cái nhà rồi mới bắt đầu nhớ ra mình có con. Còn cái cảnh bố mẹ nằm chềnh ềnh với con thì chỉ cần có tí bí mật cái cả nhà soi hết, bêu riếu, đồn đoán đến tận rìa bên kia vũ trụ. Nhanh lắm, cả xóm sẽ biết thông tin cô cậu người yêu xấu số kia và tình cảm đó sẽ trở thành trò hề cho khắp làng trên xóm dưới

Ngành tâm lý là ngành nhiều người có định kiến và kém hiểu biết nhất ở Việt Nam
Ngành tâm lý là ngành nhiều người có định kiến và kém hiểu biết nhất ở Việt Nam

———————–

Người Việt rất đam mê thao túng chéo. Chuyện soi mói không chỉ ở dưới một mái nhà mà còn là cô dì chú bác soi vào con cháu, bà hàng xóm kể về đứa con nhà bên, đưa chuyện xì xầm hết làng trên xóm dưới. Hết ba đời trong họ rồi còn cả những bà hàng xóm cũng nhảy vào dạy dùm con cái mình, thật là đông vui và nhộn nhịp, một đứa trẻ nửa cái làng phải lo cơ đấy. Cái câu làm cho con trẻ phát sợ đầu tiên mà ấn tượng nhất đó là:” Nhớ bác không, ngày bé bác bế mày suốt” mỗi khi được nhắc gọi tên, gọi không đúng thì phụ huynh mặt nặng mày nhẹ, hoặc là trêu chọc là chả biết cái gì. Và cứ thế cuộc đời một đứa trẻ như một cái trò game ngoài quán net, phụ huynh như người chơi còn người khác thì như cái đứa đứng ngoài nhắc chiêu. “Ê chơi ngu thế mày”, “Ê dùng chiêu khác đi mày”, “Ê sao để nó đánh thế”. Nếu bạn từng trải nghiệm cái cảm giác một người oánh game mười thằng “Góp ý” kiểu này thì đó cũng là cái trò thao túng chéo ở Việt Nam đấy. Thế mới đẻ ra mấy cái camera xóm chứ, hở tí là bắt đầu đưa chuyện, bất chấp người kia có muốn hay không, cứ phải hết ngứa mồm, không để mồm mọc da non mới chịu được.

——————–

HIỂU TIẾP NỮA VỀ LỊCH SỬ VÀ XEM CÁCH NGƯỜI TA NHÌN VỀ NGÀNH TÂM LÝ

——————

Vâng chúng ta vẫn mới trải qua thời kỳ đánh giặc và bao cấp. Thế hệ có sức ảnh hưởng nhất vẫn là cái thế hệ đi ra từ cái thời kì ăn bằng tem phiếu, uống bia hơi nhà máy ở vỉa hè, sáng nghe loa ra đồng. Một thời kì đó là ai cũng như ai, chả ai khác ai, ai cũng giống nhau. Thế mà vô tình bỗng 2006 hội nhập một cái thôi, xã hội bùng nổ đủ thứ. Nào là facebook này, buôn bán, kinh tế, tiền bạc,…… với đủ các cái khái niệm mới toanh. Nhưng người ta vẫn cứ thích hồi tưởng về cái ngày xưa cũ và coi cuộc sống mới chỉ là chắp vá lại của cuộc sống cũ mà thôi. Hỡi ôi cái cuộc sống nó đã khác lắm. Với cái con người đang dò dẫm khởi nghiệp và làm marketing thì mới biết đồng tiền nó chạy nhanh hơn cả Usain Bolt. Nó nhanh nó chậm mà người ta nín thở hụt hơi. Kinh tế thay đổi việc làm đổi mới, đời sống khác mà còn duy trì lối tư duy và cư xử cũ kĩ nữa thì nó gọi là hấp diêm đời sống. Thời trước thì cuộc sống như cái xe bò, thời nay như cái tàu thủy, chả có cái điểm nào giống nhau hết. Ấy thế mà cứ đòi hỏi, áp vào cái lối sống của nhau thì nó được gọi là hàm hồ.

———————

Nhưng lịch sử của chiến tranh còn tạo nên một thứ nữa trong con người. Ấy là sự tùy tiện. Cái thời đó trong quân ngũ thì chấp nhận cảnh hi sinh cái riêng cho cái chung. Năm anh em trên một chiếc xe tăng hay mười anh em trên cái bạt trải ngoài trời cũng được. Và tư duy đó được vác qua các hợp tác xã nữa. Nhưng thời chiến là một chuyện thời bình là một chuyện khác và thời hội nhập thị trường nó khác nhau hoàn toàn. Vác cái nọ xọ cái kia lại được tiếng thơm hấp diêm thời đại nữa thì hay lắm. Cái cảnh ở cạnh nhau nhiều, xã hội đơn giản chỉ có một mục tiêu thì ai chả như ai, có tin vui thì tương trợ nhau được, đồng chí giúp nhau được. Nhưng xin lỗi đến thời hội nhập thì vạn người mỗi người mỗi vẻ thậm chí cha con trong nhà chả phải đồng chí đâu, khéo con thì xét lại còn bố thì lại nghiêm túc thì cười lắm. Thời mở cửa là thứ ta có thể thấy tận hai luồng tư tưởng có thể chửi vào nhau suốt ngày mà vẫn có thể ở trong một cái nhà, và trong một cái nhà chả ai giống ai về mặt tư tưởng hay mục tiêu cả. Lúc này con người mỗi người lại một tư tưởng, một tư duy khác nhau hoàn toàn và nó tạo nên những con người hoàn toàn khác biệt

———————-

Thêm nữa nay đã là thời hội nhập rồi, người thân chả chữa lành được cho nhau đâu. Hãy hỏi các cô các bác làm kinh doanh. Ngày gặp một hai người thì bình an, năm sáu người thì vui vẻ, bảy tám người thì mệt mỏi, ba mươi bốn mươi người thì phát dồ. Bởi sao, con người chữ con đi trước, phải xơi mấy chục phần con nó lao vào mình như trên mạng xã hội thì chả dồ sớm. Ấy thế mà vẫn còn tư duy:” Chỉ cần một nụ cười tự tin” thì sẽ đánh bay được nỗi lòng về tâm lý nó thật là ngây ngô làm sao.

——————

SỰ CỐ CHẤP VỀ VAI TRÒ CỦA BẢN THÂN TRONG TÂM LÝ NGƯỜI THÂN

—————–

Để hiểu cho rõ cái này thì chúng ta phải hiểu: Bất cứ cái gì mà nó có cái level thạc sĩ, tiến sĩ tức là vấn đề của nó không hề đơn giản. Tâm lý nó cũng thế thôi. Nhưng vẫn tồn tại những con người cho rằng:” Mày cần gì phải đi khám tâm lý, nói với tao là được rồi.” Nhưng nói theo ý tôi chấm điểm theo ý anh. Nói xong cái được dịp ăn cái cùi chỏ vào mồm, cái gối vào bụng thì lại dở. Người ta giữ bí mật với bạn thì chứng tỏ bạn có gì đó không ổn mà người ta không muốn tổn thương rồi. Nhưng cố chấp cái vị thế là tôi là người thân tôi có thể chữa lành tâm bệnh của người ta nó buồn cười lắm. Nhất là có nhiều con người nghĩ là tình yêu có thể chữa lành mọi vết thương tâm lý, sẽ thay đổi con người đó. Hỡi ôi tôi có nên gọi đây là một lũ ngây thơ và viển vông không nhỉ. Đến thạc sĩ, tiến sĩ đầu ngành còn chưa dám nói câu này, thì với những con người không có chuyên môn lại dám vỗ ngực nói câu này thì nếu người ta thay đổi được vì bạn đó là vì một phần bạn cố gắng chín phần thánh thần đỡ cho bạn mà thôi. Chứ viển vông chuyện ai đó thay đổi vì mình thì xin lỗi chắc bạn mà làm được đủ nhiều thì chắc giáo sư đầu ngành nhường ghế và xin chữ kí của bạn luôn. Thậm chí có thể nói sự tùy tiện của người thân là một thứ khiến các vấn đề tâm lý và tâm thần trở nên trầm trọng. Bớt bớt cái ảo tưởng rằng có thể chữa lành được cho người thân nhé vì đến cả chuyên gia đầu ngành còn không tùy tiện đến như thế

—————————

Và tâm lý có phải nó chỉ là tưởng tượng ra như thế không, có phải thích nghĩ vui là vui được không. Tôi cũng ước nó đơn giản như thế, đơn giản như mấy cuốn sách kiểu:” Không có gì đâu mà, hãy vui cười lên”. Giá mà được như thế thì dễ quá, thiên hạ thái bình, muôn dân thịnh trị, không phải đấu tranh, tất cả bên nhau trong hòa bình luôn. Tâm lý nó mà đơn giản thế thì ai cần học lên tiến sĩ, bảo vệ luận án làm cái gì? Nó bị ảnh hưởng bởi lối sống, bởi quá khứ, bởi thói quen, bởi cơ thể và ti tỉ thứ khác. Mỗi một ca làm việc phải thăm dò hết tất cả các tham số có thể xảy ra, như đi bắt bệnh cho một bệnh mới hoàn toàn, thậm chí nó không có tên, chứ mấy thứ như trầm cảm, hưng cảm, vô cảm, hay cái gì đó người ta đã gọi tên trên đời nó chỉ là phần nổi của tảng băng mà thôi. Bên dưới nó là những mối quan hệ không được dàn xếp, những con người khốn nạn mà vẫn phải sống chung, những mối lo lớn đang đâm sầm vào nhau. Nó như cơn tắc đường ở Hà Nội vậy, lúc nào cũng có thể có như đường phố vào lúc bảy tám giờ sáng nhưng mà lý do mỗi lúc một kiểu và phải làm mới mỗi lần một kiểu và thăm dò từng tí một. Nên là trầm cảm, hưng cảm nó chỉ là biểu hiện thôi, đừng hàm hồ gọi tên của căn bệnh ra vội quá vì chính người trong ngành nếu không điều tra tới nơi tới trốn còn không thể gọi tên được cho rõ và đọc nguyên nhân và giải pháp cho rõ.

————————

Sự chiếm hữu với người thân. Hỡi ôi có những con người còn coi thường chuyên môn, rồi bảo là người thân đi gặp nhà tâm lý là mất tin tưởng họ. Thật ra là mối quan hệ đã xung đột từ lâu lắm rồi, nhưng lại bắt người kia chịu đựng cái hamlol của họ một cách cố ý. Biết mình sai nhưng muốn người kia phải chịu đựng, hay không biết mà không chịu học hỏi có nói cả vạn lần đầu vẫn cứng hơn đá, hoặc thậm chí cố tình không biết bản thân sai lầm cơ ạ. Và thế là người thân phải đi khám, hay thậm chí đi làm lâm sàng, khám thần kinh lén lút như đi ăn trộm, nhận kết quả thì bàng hoàng như kiểu vừa nhiễm bệnh nhạy cảm, lén la lén lút, lỡ mà lộ kết quả ra thì tra hỏi, làm khó khiến cho người kia khó sống. Giá mà cái mối quan hệ nào cũng có thể cho đứt dễ dàng thì chắc cũng chả ai phải lo đâu. Nhưng khổ nỗi là đời không có như vậy.

Sự kém hiểu biết khiến cho nhiều người gặp khó khăn trong việc tiếp cận các dịch vụ tâm lý và tư vấn
Sự kém hiểu biết khiến cho nhiều người gặp khó khăn trong việc tiếp cận các dịch vụ tâm lý và tư vấn

——————–

Chưa hết là chính họ còn sợ cái tiếng xấu là ôi nhà mình có đứa tâm thần thế là không cho đi khám. Xin thưa nếu đi khám còn biết bệnh đến đâu mà chữa, không khám thì vào trâu quỳ ở thật đấy ạ. Trốn khám bệnh không có nghĩa là hết bệnh đâu ạ, đừng có AQ như thế. Không khám chỉ có biến chứng thôi, đó là cái lúc khi giấy chả thể gói được lửa thì chỉ có hối hận ngàn thu hẹn kiếp sau mà trả, bệnh bùng phát thành hành vi như tập bay từ tầng ba xuống dưới đất, mất kiểm soát trút cơn giận lên bạn khiến bạn được chuyến đi thăm ông bà một chiều không quay lại thì lúc đó chỉ có xin lỗi cuộc đời và xã hội thôi.

———————-

Và thế là họ bắt đầu cản trở, thậm chí phá hoại việc người thân của mình đi cầu cứu những người có chuyên môn hay ít nhất có thể cho họ một lời khuyên chân thành với đủ thể loại lý do đầy phiến diện. Thậm chí trong họ ngành tâm lý là ngành ngụy khoa học, không có thật, lừa đảo, phá hoại, dạy ra một lũ lừa đảo matday trong khi nhà nước đã tốn ngân sách chắc cũng tiền tấn để làm cho rõ ràng cái ngành tâm lý. Một tư duy sao mà nó sống động mà nó thú vị đến thú vật vậy. Họ phá hoại tâm lý người kia nhưng lại coi đó là vì yêu thương. Rồi phá xong cho đẫy rồi lại còn cản trở người kia đi xử lý những thương tổn đầy trong trái tim, tràn cả vào trong giấc mơ, khiến mỗi đêm đều hãi hùng. Một tư duy nó thật là tiến bộ làm sao. Rồi đến lúc chúng ta được chứng kiến những pha bay lượn AEON mall, Vạn Hạnh mall, những pha mất kiểm soát tâm lý mỗi khi chia chác đất, rồi cả học sinh tiễn bạn về bên kia thế giới, hay những đứa trẻ mất kiểm soát lúc đó lại phải hỏi nhau chúng ta đã sai lầm ở đâu. Sai ở thiển cận chứ ở đâu.

———————————–

Hiểu biết lên. Thế kỉ hai mốt rồi, các vấn đề tâm bệnh sắp tới nổ ra như bỏng ngô, đâu đâu cũng có. Kém hiểu biết là con cái, người thân rủ nhau vào Trâu Quỳ ở nó mệt lắm. Mà đây mới là mạng xã hội đã nảy sinh đủ thứ tâm thần rồi. Sau này còn AI nữa. AI chung như chat GPT nó là cái nồi nước tắm chung, đến lúc nhiễm bệnh chung mà vẫn tư duy về tâm lý như thời con trâu đi trước cái cày theo sau đợi đến lúc có người méo mồm trợn mắt, mất kiểm soát hành vi mới lò dò hiểu về tâm lý thì nó muộn lắm. 2025 rồi, tâm bệnh cũng chỉ như cúm mùa, xuất hiện mọi lúc, thả người thân đi khám đi, còn hơn cứ giữ khư khư ở đó, để rồi mọc bướu lạ ở vòm họng lúc đó thì đi xạ chắc còn phải cầu nguyện, vào tới Trâu Quỳ chắc chỉ có dúi cho bác sĩ nhẹ nhàng với con tôi thì xác định là nợ người thân mình một cuộc đời do chính bản thân mình bóp nghẹt chứ có cái gì đâu.

===========================

HOME AND FATE – một dự án huấn luyện cuộc sống theo mục tiêu cá nhân, được thành lập với ý nghĩa: ‘’Vận mệnh của bạn được quyết định bởi ngôi nhà thân-tâm-trí và mái ấm gia đình của bạn’’.

Nếu bạn có gì thắc mắc liên hệ ngay bit.ly/3IlJtj7

Chương trình huấn luyện cuộc sống theo mục tiêu cá nhân

Người huấn luyện trực tiếp: Hà Mạnh Cường & Lê Việt Trinh

Đăng kí bằng cách nhắn tin cho page: https://m.me/hellocuongtrinh hoặc tại website chính thức của Home and Fate